Này đồ đệ, các trò nhất thiết phải ghi nhớ, việc làm và hành vi của mình, chỉ cần đối trên thì hợp với Thiên tâm, đối dưới thì có lợi ích cho chúng sanh, cũng là tất cả sự việc có ích cho chúng sinh, trò đã làm dù không được Tiền Hiền tha thứ, thậm chí còn bị
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân. Chương 80: Tam tiền định mệnh. Dựa theo Bào Khang <Đại Tiền Đồ Lục>, mỗi một lò đúc tiền khi đúc đều phải tinh luyện hoàng kim đầu tiên, chế thành Điêu mẫu (Mẫu điêu khắc tiền), sau đó lấy Điêu mẫu làm thành Mẫu tiền, cuối cùng mới
10. Anh Là Người Xấu - Thái Vũ (BlackBi), T Team 11. Người Ấy Là Ai - 16 Typh 12. Thương Thầm - Ricky Star, KHOA 13. Nhà Bao Việc - RTee 14. Dư Tiền - B Ray 15. M.A.Y - MCK, Duy Andy, Yuno BigBoi 16. LUX - Koo, Nguyên 17. Lời Đường Mật - Lyly, HIEUTHUHAI 18. Mượn Rượu Tỏ Tình - Emily, HIEUTHUHAI, Right 19. Blue Tequila - Táo 20.
Con gái mang tên giống con trai hay con trai mang tên con gái đều dễ gây nhầm lẫn trong giao tiếp, xưng hô hay làm giấy tờ và có thể dẫn đến nhiều rắc rối khác. Sáng sủa, thông minh, rực rỡ như tiền đồ của bé. Thái Sơn: Vững vàng, chắc chắn cả về công danh lẫn tài
Liền tính mặt hắn đẹp hơn nữa cũng là đồ bỏ đi không có tiền đồ. Tôi nếu là có đứa em gái thích hắn, tôi cho dù đánh gãy chân nó cũng không cho nó đi theo Đồng Thành Quân."
LPG2.
Lựa “hàng” Đồ Sơn những ngày cuối tuần vẫn giữ nhịp nhộn nhịp của một nơi vốn ghi danh vào thời gian với cái tên “phố đèn đỏ”. “Xịch”, chiếc xe ô tô của một “dân chơi” mang biển số ở một tỉnh không phải xứ Hoa phượng đỏ đỗ ngay gần chỗ tôi ngồi. Rồi tốp có, đơn lẻ có… những “cánh mày râu” bước ra khỏi xe. Nhìn những biển số xe ghi dấu hiệu tỉnh thành của họ, chẳng biển số nào trùng biển số nào. Mà phần nhiều là ô tô. Sự “phong phú” tới ngỡ ngàng. Họ ung dung bước vào nhà nghỉ mà chẳng cần “hướng dẫn viên” là đội ngũ “trai vẫy” vẫn đang hoạt động hết công suất, trải đều từ ngoài vào trong nhà nghỉ. Trong tích tắc, họ đã có mặt ở hàng ghế chờ trên tầng hai. Ai vừa ngồi xuống cũng đều ra tín hiệu cho đội phục vụ điều “hàng” tới. Gom đủ số khách cho một lượt tuyển chọn, 8 cô gái trẻ trung được điều tới. Cô nào cũng có mã số riêng của mình. Các cô bước lên tầng hai, nơi “khách” của mình đang ngồi đợi với những sự háo hức. Các "chân dài" được đưa lên tầng hai để bắt đầu công cuộc "lựa hàng" của các "đấng mày râu". “Em này được không anh?”, một thanh niên nhanh nhảu. Các cô gái chỉ biết đứng im lặng và mỉm cười với mong muốn sẽ lọt vào “mắt xanh” của một đại gia nào đó. Không ưng em này, một em khác lại được “điều” vào thay thế và em đó lại “làm hàng” trước mặt người đàn ông khác cho tới khi cuộc vui “ngã giá”. Không quá khắt khe trong khâu tuyển chọn nên các cặp đôi nhanh chóng được hình thành cao – thấp, già – trẻ… đều có. Rồi từng cặp đôi nhanh chóng mất hút phía sau các cánh cửa phòng nghỉ. Những chuyến “tàu nhanh” diễn ra chỉ khoảng chưa đầy 30 phút. Các cô gái bước ra khỏi phòng nghỉ, nét mặt lạnh lùng khác với nụ cười “chiều khách” như lúc bước vào. Với họ, đây là công việc thường ngày rồi nên chẳng có gì phải vấn vương. Vì họ còn phải làm cho đủ chỉ tiêu chứ không phải một ngày chỉ có vài ba khách như thế là xong. Rồi lần lượt từng người đàn ông cũng bước ra khỏi phòng. Người thì lắc đầu thất vọng kêu “Nhạt toẹt”, người thì hớn hở khen hay. Bên ngoài, những chiếc xe của đủ mọi thành phần đến từ các tỉnh thành vẫn táp vào nhà nghỉ Người thuê phòng để đi du lịch cùng người thân có, người tới “chơi” cũng có. Và các cuộc tuyển chọn sẽ vẫn diễn ra như thế trong suốt một ngày. Mã “hàng” Ngạc nhiên khi một cụ bà tóc đã bạc, nhưng vẫn kiêm chân kế toán sổ sách tính tiền cho "nhân viên" Trong lúc mải theo dõi diễn biến buổi tuyển “hàng” của các đấng mày râu, tôi bị hút bởi một hình ảnh khác thực sự ấn tượng và xưa nay hiếm thấy. Một bà lão “tóc bạc da mồi” ước chừng hơn 70 tuổi xông xáo bước vào nhà nghỉ để làm công việc kế toán, thanh toán tiền cho 8 cô gái kia. Giọng bà sang sảng, mọi thao tác thì nhanh nhẹn như thanh niên. Cuốn sổ gáy xoắn trên tay bà đã sờn mép, chắc bởi được mở ra đóng vào nhiều. Trên đó là những dòng chữ nguệch ngoạc ghi họ tên các cô gái, cô nào cũng có mã “hàng”. Thấy cô gái bước từ tầng hai xuống và ra tín hiệu đã hoàn thành công việc, bà bắt đầu cất lên chất giọng vừa sang sảng lại vừa như kiểu xin – cho của mình. “Mày ở nhà nào thế mày? Nhanh nhanh chân lên, tao còn phải đi chùa”, bà nhíu lông mày tỏ vẻ sốt ruột trong khi tay vẫn đang đếm tiền. 833, sau khi đọc đúng mã số, cô gái gương mặt non choẹt nhưng được trát một lớp phấn khá dầy, nhận 120 nghìn tiền thù lao cho gần nửa tiếng của một ca làm việc. Cô bước đi, gương mặt vẫn lạnh tanh. Sau mỗi ca làm việc chỉn chu, các cô gái được nhận 120 nghìn tiền thù lao để mang về cắt cho chủ xới 60 nghìn. Theo tìm hiểu, khách đến sau một ca “làm việc” sẽ phải trả 200 nghìn, các cô gái được cầm 120 nghìn tiền “lộ phí”, nhà nghỉ được 80 nghìn. Nếu mối ấy qua xe ôm, taxi thì nhà nghỉ cắt cho họ 30 nghìn để tăng cường đội ngũ “cộng tác viên”. Nhưng trong số 120 nghìn các cô gái cầm trong tay lại phải chia về cho chủ xới 60 nghìn. Bà lão không nhìn theo họ mà chỉ chăm chăm xấp tiền trong tay cũng như cuốn sổ. Còn 7 cô nữa mà lại sắp tới giờ đi chùa, bà càng sốt ruột hơn và lẩm bẩm chửi thề. Sau khi đưa tiền cho cô gái thứ hai, vì không chờ được, bà lão bàn giao lại cuốn sổ cho một thanh niên khác, còn mình thì đi chùa lễ Phật. Chỉ ít phút sau các cô gái khác cũng dần xuất hiện rồi bước xuống từ tầng hai. Ai trong số họ cũng được nhận mức thù lao đã được ấn định trước sau khi đọc đúng mã “hàng”. Mọi hoạt động cứ diễn ra công khai như thế trong nhà nghỉ. Khách vẫn đi ra đi vào, họ đánh mắt về phía đó nhưng rồi lại vội quay đi ngay. Bởi lẽ, những hoạt động ấy ở giữa “phố đèn đỏ” này là chuyện không phải hiếm. Đi vào ngày nào, đi tới nhà nghỉ nào hầu như họ cũng bắt gặp. Và khi đêm về, các cô gái trẻ ăn mặc rực rỡ lại chạy sô từ nhà nghỉ này sang nhà nghỉ khác. Còn nữa
Bắt đầu đoạn đường vào khu 1 đến khu 3 Đồ Sơn, cánh xe ôm và nhân viên nhà nghỉ nhiệt tình mời chào “thư giãn” một cách công khai như mời mua rau ngoài chợ. Tấp nập, sầm uất nhất là 2 khu “đèn đỏ” tại TĐ 29… khu 1 và Bộ X… khu 2 với hệ thống gần 100 khách sạn, nhà nghỉ, đạt tiêu chuẩn 2-3 góc phố “đèn đỏ” ở Đồ SơnPhố “đèn đỏ” công khaiĐược một hãng taxi giúp đỡ, chúng tôi vào vai tài xế taxi để chở 4 khách đến “thiên đường sung sướng”. Chọn nhà nghỉ AG, khu 2 Bộ X…, xe vừa dừng bánh, lập tức nhân viên nhà nghỉ sốt sắng chạy đến mở cửa xe rước các “thượng đế” lên tầng 2. Thoáng chốc, từng tốp 3-4 cô gái trẻ được xe ôm đưa đến để các “thượng đế” lựa khách đã yên vị trong phòng riêng, một nam nhân viên chạy xuống dúi vào tay tôi đồng và nói “Chắc ông anh mới chạy xe? Đây là tiền hoa hồng. Tài xế taxi nào mà chả vậy, cứ đưa được khách đến nhà nghỉ thư giãn là đếm đầu người ăn tiền, 1 khách là đồng. Đây là quy định ở tất cả nhà nghỉ”. Trong khi chờ 4 vị khách, tôi lân la dò hỏi nhưng nhân viên này kín như bưng, không tiết lộ bất cứ điều gì. Phải mất khá nhiều thời gian chúng tôi mới tiếp cận, tạo được sự tin tưởng của chủ nhà nghỉ, nhà chứa. Theo H. “đĩ” 40 tuổi, người địa phương, từng có kinh nghiệm trên 20 năm trong nghề chăn dắt gái, nguồn “hàng” chủ yếu từ các tỉnh Tây Bắc, Thanh Hóa, Thái Bình, Nam Định, Phú Thọ và cũng có cả miền Nam. H. “đĩ” trần tình “Không có chuyện lừa, bắt bọn nó gái mại dâm - PV đâu, tự nguyện hết cả hết là dân nghèo, muốn có thu nhập cao, kiếm tiền nuôi gia đình”. H. nhẩm tính một ngày “nhân viên” đi từ 10-20 “cái” tức mỗi lần “tàu nhanh”, khách làng chơi phải trả đồng/lần, chủ nhà nghỉ được hưởng đồng, còn lại chủ nhà chứa và gái 50-50, ăn uống, sinh hoạt, quần áo đã được chủ chứa lo. Cùng với khoản tiền boa của khách và thu nhập như vậy nếu dành dụm, một cô mỗi tháng cũng có thể dành dụm được số tiền kha khi nhập “cuộc chơi”, “lính mới” được “đàn chị” chỉ bảo những “tuyệt chiêu” và phải học lý thuyết qua sách vở và đĩa hình. Các chủ chứa cũng khuyến cáo gái mới vào nghề phải bắt khách mặc “áo mưa”. Thông thường, 3-4 nhà chứa thuê một bác sĩ khám bệnh cho các cô gái mỗi tuần/lần. Nếu cô nào bị phát hiện mang bệnh xã hội sẽ phải nghỉ để chữa trị đến khi khỏi bệnh mới được đi làm; nếu bệnh khó chữa, lập tức “trả về địa phương”. Đặc biệt, cô nào bị phát hiện sử dụng ma túy thì phải nhanh chóng “thu dọn hành lý” rời Đồ Sơn tức từ đầu, gái mới vào nghề phải tuân thủ quy tắc không vòi vĩnh xin tiền boa, không động đến tài sản của khách. Các chủ nhà chứa xác định, nhân viên là “gà đẻ trứng vàng” nên không bao giờ vắt kiệt sức lao động của họ. Ngược lại, các cô gái được chăm sóc và phải tuân thủ khá nghiêm ngặt về lịch trình ăn, ngủ và “làm việc”.Liên minh “buôn son, bán phấn”Một trong những đối tác của H. “đĩ” là T. “cáy”, một chủ nhà chứa có “máu mặt” tại khu 1, khẳng định “hiệp hội” các chủ nhà nghỉ, nhà chứa có những nguyên tắc “luật bất thành văn” mà đã tham gia cuộc chơi thì phải chấp nhận. Ở đây, không có chuyện tranh giành gái hoặc dùng tiền mua gái theo kiểu cá lớn nuốt cá bé. “Gái đã về làm cho nhà anh thì mãi mãi là của nhà anh, muốn đi nhà khác cũng không nhận, sống làm người mà chết làm ma nhà đấy” - T. giải tháng, hằng quý, “hiệp hội” có những “thông báo” về tình hình giá cả, lưu lượng khách, tình hình an ninh trật tự... Khi “hiệp hội” đã quyết định lên hoặc xuống giá thì tất cả phải tuân theo. Chỉ cần 1 chủ nhà nghỉ nào tự ý hạ giá sẽ phải chịu thiệt thòi, các chủ chứa khác không điều gái cho nữa. Theo T. “cáy”, gần 200 nhân viên được 30-40 chủ nhà chứa điều hành luân chuyển, nhuần nhuyễn như một cỗ máy khiến các nhà nghỉ không khi nào “cháy” nhân trong những nhân tố góp phần quảng bá “thương hiệu” Đồ Sơn là cánh xe ôm địa phương. Theo Nguyễn Văn B., 36 tuổi, làm nghề xe ôm, tại đây có gần 200 xe ôm chuyển người, chuyển khách đến các bãi đáp. Chỉ cần bước chân vào khu 1, nếu khách có nhu cầu, bất kỳ xe ôm nào cũng có thể đọc vanh vách tên những em “ngon lành nhất” bởi họ ngày nào cũng chở gái di chuyển như con thoi từ nhà nọ sang nhà kia hoặc từ “căn cứ” tới “bãi đáp”.Những con số biết nói”Bà Phạm Thị Hải Chuyền, Bộ trưởng Bộ LĐ-TB-XH, cho biết hiện cả nước có cơ sở kinh doanh dịch vụ có điều kiện với trên nữ nhân viên phục vụ, trong đó có nữ nhân viên nghi hoạt động mại trên địa bàn TPHCM hiện có trên cơ sở kinh doanh dịch vụ dễ phát sinh tệ nạn xã hội chưa kể số kinh doanh không phép, bao gồm 25 vũ trường, 750 điểm karaoke, 943 nhà hàng, khách sạn, phòng trọ, 134 cơ sở xông hơi xoa bóp, 805 tiệm hớt tóc thanh nữ, quán cà phê có tiếp viên nữ. Tại Hà Nội, theo thống kê của các cơ quan chức năng, hiện có gái mại dâm có hồ sơ quản lý. Toàn TP có khoảng cơ sở kinh doanh dịch vụ nhạy cảm. -
Dẫu biết rằng nạn mại dâm ở Đồ Sơn nức tiếng cả nước song ít ai có thể biết rằng, để săn tìm được “nguồn hàng” về hoạt động là cả một hành trình không đơn giản, đòi hỏi công phu và đầy kỹ thuật. Thâm nhập khu “nhà thổ” Quyết định lên đường xuống Đồ Sơn để tìm rõ thực hư “chuyện mại dâm” nơi đây, may mắn gặp đúng dân bản địa chuyên làm xe ôm dẫn mối cho các chủ nhà nghỉ. Gã xe ôm vô tư hồ hởi khoe “Ở đây có hai nơi là điểm tập trung cho khách hàng giải trí. Một là Xó Lặng ở khu 1. Hai là khu 203 hay còn gọi là Bộ Xây dựng. Chẳng biết các bác sành chơi ở những đâu, nhưng đến Đồ Sơn thì cứ mà phê. Dịch vụ ở đây cực chuyên nghiệp. Giá cả thì có giá chung rồi. Khỏi lo đi”. Thấy gã nhiệt tình, bạo mồm tôi tán thêm “Nhưng sợ hàng chất lượng lởm”. Ôi, giời! Bác không hiểu thế nào là chuyên nghiệp hả? Toàn hàng thửa từ núi rừng đấy. Mông to, ngực to lại săn chắc…, dưới xuôi mình kiếm đâu ra. Thôi, bác thích thì nhích luôn đi. Chiều nay cuối tuần dễ khan hàng đấy”! Vừa nói xong thì có cuộc gọi vào điện thoại nhắc xe ôm ra bến nhận hàng. Nhảy vội lên xe, gã ngoái lại phía tôi miệng nhắc “Em phải đi làm nhiệm vụ đây. Hàng đang về bến. Em phải ra đón. Lưu cái số của em vào rồi có gì cứ gọi”. Biết là chuyện làm ăn, tôi giả bộ sán gần thì thầm “Hàng mới hả?”. Gã xe ôm nháy mắt, cười tinh quái “Bác gì cũng biết. Thế mà cứ vờ hỏi em. Em đón con bé từ Lao Cai xuống. Chủ vừa gọi ra đón. Nếu bác máu, em nói bà chủ cho bác mở hàng luôn”. Vỗ vai gã xe ôm ra chiều hiểu ý, tôi đẩy gã đi và đáp “ OK!”. Chập tối,gái mại dâm bắt đầu vào vị trí ngồi chào khách Xe ôm đi rồi. Tôi bắt đầu lò dò vào khu nhà nghỉ Bộ Xây dựng – “lãnh địa” của mại dâm đồng giá. Ít ai có thể nhớ rằng, khu đất Bộ Xây dựng và dãy nhà nghỉ chứa tệ nạn xã hội kia, trước đây thời kỳ Pháp thuộc từng là khu vực hoạt động mại dâm phục vụ sỹ quan và binh lính Pháp mang tên Nhà Thổ. Chẳng biết, có phải vì khí đất hay vì lịch sử của nó, mà đến sau này, khi Bộ Xây dựng tiếp quản làm khu nghỉ dưỡng cán bộ ngành thì nó lại hoạt động mại dâm hoành tráng hơn !?. Săn gái như săn trâu chọi Cũng giống như trâu chọi, việc săn tìm các cô gái đẹp để đưa về Đồ Sơn phục vụ đòi hỏi rất công phu và đầy kỹ thuật. Ban đầu, các ông trùm, bà trùm phải cử người đi trinh sát, tìm kiếm xem nơi đâu có gái rồi ra thông báo tuyển nhân sự làm việc tại Khu du lịch Đồ Sơn với các vị trí thu ngân, lễ tân Cũng có trường hợp đòi hỏi kỹ thuật hơn buộc chủ trò phải tung con chim mồi vào tán tỉnh cô gái nào ưng ý rồi đưa về “ra mắt” gia đình. Một người đi rủ thêm bạn bè. Dần dần cả thôn kéo nhau đi làm vì thu nhập khủng. “Hàng” Đồ Sơn chủ yếu mang từ các vùng núi như Lai Châu, Yên Bái, Lao Cai, Cao Bằng, Tuyên Quang, Thanh Hóa Theo lời một ông trùm từng nổi tiếng về kinh doanh món hàng này nay đã giải nghệ, để tìm được nguồn hàng ưng ý, các trùm phải cử một “trinh sát” nằm vùng tại các vùng quê. Nhiệm vụ của “trinh sát” là tìm kiếm, phát hiện nhân tố vừa mắt, có hoàn cảnh éo le, gia cảnh khó khăn đang khát khao tìm kiếm việc làm dưới xuôi thì nhào vô với vai trò “đi tìm nhân viên chạy bàn, thu ngân” cho nhà hàng du lịch. Ở núi rừng, cả đời chưa một lần được thấy biển, nghe đi Hải Phòng, làm tại khu du lịch, em nào em nấy mắt tròn xoe háo hức đi luôn. Giữ đúng lời hứa là làm thu ngân, chạy bàn, các em được chủ phân công làm lễ tân. Cái trò, con gà tức nhau ở tiếng gáy, nhìn mấy em cave cũng trạc tuổi mình mà sao lúc nào cũng áo quần súng sính, son phấn lòe loẹt, nhàn nhã đi ra đi vào mà tiền tiêu không biết mệt, mấy em thôn nữ tò mò gạ chủ “muốn được làm như mấy bạn kia”. Ôi, thôi! Thế là tự nguyện, nhé. Không hề có chuyện ép buộc ở đây! Cứ 5m lại có một em ngồi chào “hàng” Ông trùm lại kể tiếp “Chuyện hoạt động mại dâm ở đây như một lẽ thường. Mùa hè không đông bằng mùa đông vì ít gặp người quen. Chủ nhà nghỉ giờ làm ăn tinh quái hơn trước, chẳng dại gì nuôi đống gái ở trong này vì chẳng may bắt được, có mà toi. Thông thường, hàng được tập kết ở một ngôi nhà trong làng. Khi nào có khách, sẽ có xe ôm chạy vào chuyển đi. Hàng ở đây đều đồng giá 250k/lần/1 tiếng. Nếu qua đêm thì 1 triệu/đêm. Ngoài ra, nếu xe ôm chở đi theo yêu cầu của khách tới khách sạn nào đó thì khách phải trả thêm 50 nghìn đồng. Mỗi lần đi khách, cave lại trích cho ông trùm, bà trùm 130k. Trung bình mỗi ngày, các trùm thu được 10 đến 11 triệu đồng từ nguồn hàng này. Quả là siêu lợi nhuận; thảo nào dân bản địa chỉ thích buôn loại hàng này !?. Đang ngẩn ngơ chưa biết nên làm gì thì bỗng giật bắn mình, nghe tiếng một em tóc vàng, son phấn lòe loẹt, quần sooc ngắn nói chuyện qua điện thoại với ai đó, giọng oang oang “Con H vừa đạp xe đi tìm khách đấy. Nó siêu thật. Suốt từ đêm tới chiều, nó đi được 49 lần. Giờ nó quyết đạp xe đi tìm vị khách thứ 50 để phá kỷ lục”. Không tin nổi tai mình, tôi lân la tiến gần để em chú ý mình. Giật mình thấy khách đang đứng gần nhìn mình điệu soi mói, em hỏi “Đi không anh?” . Dù trong lòng rất muốn nói “ Có”, nhưng không hiểu sao cái đầu cứ lắc khiến em trợn mắt lườm“Hãm! Mới mở mắt ra đã ám quẻ”. Nói rồi em bỏ đi. Theo lời một bà chủ nhà nghỉ, bản thân cave ở đây cũng rất ý thức về tút “hàng”. Tranh thủ những ngày “đèn đỏ”, các em lại đi xe ôm vào thành phố tân trang sắc đẹp như xăm môi, mắt, mí và cả tắm trắng để hút khách. Các em dù làm được nhiều tiền như thế, nhưng không hiểu sao đến khi làm đẹp vẫn phải là bà chủ ứng tiền rồi khấu trừ sau. Trung bình một tháng, mỗi em làm việc 25 ngày. Mỗi ngày khoảng 20 lần. Những hôm Đồ Sơn có trâu chọi, hàng cháy khủng khiếp. Các khách chỉ có mà ngồi đợi như kiểu “trâu 1 ra, trâu 2 vào”, thậm chí có em chẳng kịp mặc quần áo !?. Bà chủ tiếp thêm “Trông vậy thôi nhưng cứ đến mùa gặt là lại xin phép về hộ thầy u mấy ngày đấy. Mỗi lần về, chúng đều mang vài chục triệu về cho gia đình xây cất nhà và mua xe máy. Tiếng là làm nghề này nhưng cũng có đứa có người yêu. Tối nào cũng thấy người yêu chở đến làm”. Hoạt động mại dâm trá hình Trao đổi với báo chí về thông tin và thực trạng có mại dâm tại khu du lịch Đồ Sơn, ông Hoàng Trung Hiếu, Phó Chủ tịch UBND quận Đồ Sơn nói “Ở đây có tệ nạn xã hội kiểu mại dâm. Họ trá hình bằng cách núp dưới bóng nhân viên lễ tân nhà hàng, nhà nghỉ”. Cả khu du lịch hiện có gần 118 nhà nghỉ với gần 2000 phòng. Riêng khu Bộ Xây dựng khoảng 20 và Xó Lặng gần 10 nhà nghỉ. Theo lời một đại diện công an quận Đồ Sơn, hàng năm quân vẫn ra quân triệt phá các tụ điểm hoạt động mại dâm, bắt và xử lý được từ 1 đến 3 vụ hoạt động mại dâm ở đây. Gần đây nhất, công an quận bắt được 2 vụ, mỗi vụ 2 đối tượng. Liên quan tới nội dung thông tin “Đồ Sơn không có mại dâm”, đại diện Sở Lao động và Thương binh Xã hội cho biết “Sở không hề có báo cáo nào khẳng định Đồ Sơn không có mại dâm”. Nguồn
Dẫu biết rằng nạn mại dâm ở Đồ Sơn nức tiếng cả nước song ít ai có thể biết rằng, để săn tìm được “nguồn hàng” về hoạt động là cả một hành trình không đơn giản, đòi hỏi công phu và đầy kỹ thuật. Dẫu biết rằng nạn mại dâm ở Đồ Sơn nức tiếng cả nước song ít ai có thể biết rằng, để săn tìm được “nguồn hàng” về hoạt động là cả một hành trình không đơn giản, đòi hỏi công phu và đầy kỹ thuật. Thâm nhập "phố vẫy" của gái mại dâm hết thời Bắt được đối tượng bị truy nã về tội môi giới mại dâm Triệt phá thành công ổ mại dâm lớn tại Ninh Bình Lập Facebook để... môi giới sex, quảng bá gái mại dâm Thâm nhập khu “nhà thổ” Quyết định lên đường xuống Đồ Sơn để tìm rõ thực hư “chuyện mại dâm” nơi đây, may mắn gặp đúng dân bản địa chuyên làm xe ôm dẫn mối cho các chủ nhà nghỉ. Gã xe ôm vô tư hồ hởi khoe “Ở đây có hai nơi là điểm tập trung cho khách hàng giải trí. Một là Xó Lặng ở khu 1. Hai là khu 203 hay còn gọi là Bộ Xây dựng. Chẳng biết các bác sành chơi ở những đâu, nhưng đến Đồ Sơn thì cứ mà phê. Dịch vụ ở đây cực chuyên nghiệp. Giá cả thì có giá chung rồi. Khỏi lo đi”. Thấy gã nhiệt tình, bạo mồm tôi tán thêm “Nhưng sợ hàng chất lượng lởm”. Ôi, giời! Bác không hiểu thế nào là chuyên nghiệp hả? Toàn hàng thửa từ núi rừng đấy. Mông to, ngực to lại săn chắc…, dưới xuôi mình kiếm đâu ra. Thôi, bác thích thì nhích luôn đi. Chiều nay cuối tuần dễ khan hàng đấy"! Vừa nói xong thì có cuộc gọi vào điện thoại nhắc xe ôm ra bến nhận hàng. Nhảy vội lên xe, gã ngoái lại phía tôi miệng nhắc “Em phải đi làm nhiệm vụ đây. Hàng đang về bến. Em phải ra đón. Lưu cái số của em vào rồi có gì cứ gọi”. Biết là chuyện làm ăn, tôi giả bộ sán gần thì thầm “Hàng mới hả?”. Gã xe ôm nháy mắt, cười tinh quái “Bác gì cũng biết. Thế mà cứ vờ hỏi em. Em đón con bé từ Lao Cai xuống. Chủ vừa gọi ra đón. Nếu bác máu, em nói bà chủ cho bác mở hàng luôn”. Vỗ vai gã xe ôm ra chiều hiểu ý, tôi đẩy gã đi và đáp “ OK!”. Chập tối,gái mại dâm bắt đầu vào vị trí ngồi chào khách Xe ôm đi rồi. Tôi bắt đầu lò dò vào khu nhà nghỉ Bộ Xây dựng - "lãnh địa" của mại dâm đồng giá. Ít ai có thể nhớ rằng, khu đất Bộ Xây dựng và dãy nhà nghỉ chứa tệ nạn xã hội kia, trước đây thời kỳ Pháp thuộc từng là khu vực hoạt động mại dâm phục vụ sỹ quan và binh lính Pháp mang tên Nhà Thổ. Chẳng biết, có phải vì khí đất hay vì lịch sử của nó, mà đến sau này, khi Bộ Xây dựng tiếp quản làm khu nghỉ dưỡng cán bộ ngành thì nó lại hoạt động mại dâm hoành tráng hơn !?. Săn gái như săn trâu chọi Cũng giống như trâu chọi, việc săn tìm các cô gái đẹp để đưa về Đồ Sơn phục vụ đòi hỏi rất công phu và đầy kỹ thuật. Ban đầu, các ông trùm, bà trùm phải cử người đi trinh sát, tìm kiếm xem nơi đâu có gái rồi ra thông báo tuyển nhân sự làm việc tại Khu du lịch Đồ Sơn với các vị trí thu ngân, lễ tân Cũng có trường hợp đòi hỏi kỹ thuật hơn buộc chủ trò phải tung con chim mồi vào tán tỉnh cô gái nào ưng ý rồi đưa về “ra mắt” gia đình. Một người đi rủ thêm bạn bè. Dần dần cả thôn kéo nhau đi làm vì thu nhập khủng. “Hàng” Đồ Sơn chủ yếu mang từ các vùng núi như Lai Châu, Yên Bái, Lao Cai, Cao Bằng, Tuyên Quang, Thanh Hóa Theo lời một ông trùm từng nổi tiếng về kinh doanh món hàng này nay đã giải nghệ, để tìm được nguồn hàng ưng ý, các trùm phải cử một “trinh sát” nằm vùng tại các vùng quê. Nhiệm vụ của “trinh sát” là tìm kiếm, phát hiện nhân tố vừa mắt, có hoàn cảnh éo le, gia cảnh khó khăn đang khát khao tìm kiếm việc làm dưới xuôi thì nhào vô với vai trò “đi tìm nhân viên chạy bàn, thu ngân” cho nhà hàng du lịch. Ở núi rừng, cả đời chưa một lần được thấy biển, nghe đi Hải Phòng, làm tại khu du lịch, em nào em nấy mắt tròn xoe háo hức đi luôn. Giữ đúng lời hứa là làm thu ngân, chạy bàn, các em được chủ phân công làm lễ tân. Cái trò, con gà tức nhau ở tiếng gáy, nhìn mấy em cave cũng trạc tuổi mình mà sao lúc nào cũng áo quần súng sính, son phấn lòe loẹt, nhàn nhã đi ra đi vào mà tiền tiêu không biết mệt, mấy em thôn nữ tò mò gạ chủ "muốn được làm như mấy bạn kia”. Ôi, thôi! Thế là tự nguyện, nhé. Không hề có chuyện ép buộc ở đây! Cứ 5m lại có một em ngồi chào "hàng" Ông trùm lại kể tiếp “Chuyện hoạt động mại dâm ở đây như một lẽ thường. Mùa hè không đông bằng mùa đông vì ít gặp người quen. Chủ nhà nghỉ giờ làm ăn tinh quái hơn trước, chẳng dại gì nuôi đống gái ở trong này vì chẳng may bắt được, có mà toi. Thông thường, hàng được tập kết ở một ngôi nhà trong làng. Khi nào có khách, sẽ có xe ôm chạy vào chuyển đi. Hàng ở đây đều đồng giá 250k/lần/1 tiếng. Nếu qua đêm thì 1 triệu/đêm. Ngoài ra, nếu xe ôm chở đi theo yêu cầu của khách tới khách sạn nào đó thì khách phải trả thêm 50 nghìn đồng. Mỗi lần đi khách, cave lại trích cho ông trùm, bà trùm 130k. Trung bình mỗi ngày, các trùm thu được 10 đến 11 triệu đồng từ nguồn hàng này. Quả là siêu lợi nhuận; thảo nào dân bản địa chỉ thích buôn loại hàng này !?. Đang ngẩn ngơ chưa biết nên làm gì thì bỗng giật bắn mình, nghe tiếng một em tóc vàng, son phấn lòe loẹt, quần sooc ngắn nói chuyện qua điện thoại với ai đó, giọng oang oang “Con H vừa đạp xe đi tìm khách đấy. Nó siêu thật. Suốt từ đêm tới chiều, nó đi được 49 lần. Giờ nó quyết đạp xe đi tìm vị khách thứ 50 để phá kỷ lục”. Không tin nổi tai mình, tôi lân la tiến gần để em chú ý mình. Giật mình thấy khách đang đứng gần nhìn mình điệu soi mói, em hỏi “Đi không anh?” . Dù trong lòng rất muốn nói “ Có”, nhưng không hiểu sao cái đầu cứ lắc khiến em trợn mắt lườm“Hãm! Mới mở mắt ra đã ám quẻ”. Nói rồi em bỏ đi. Theo lời một bà chủ nhà nghỉ, bản thân cave ở đây cũng rất ý thức về tút “hàng”. Tranh thủ những ngày “đèn đỏ”, các em lại đi xe ôm vào thành phố tân trang sắc đẹp như xăm môi, mắt, mí và cả tắm trắng để hút khách. Các em dù làm được nhiều tiền như thế, nhưng không hiểu sao đến khi làm đẹp vẫn phải là bà chủ ứng tiền rồi khấu trừ sau. Trung bình một tháng, mỗi em làm việc 25 ngày. Mỗi ngày khoảng 20 lần. Những hôm Đồ Sơn có trâu chọi, hàng cháy khủng khiếp. Các khách chỉ có mà ngồi đợi như kiểu “trâu 1 ra, trâu 2 vào”, thậm chí có em chẳng kịp mặc quần áo !?. Bà chủ tiếp thêm “Trông vậy thôi nhưng cứ đến mùa gặt là lại xin phép về hộ thầy u mấy ngày đấy. Mỗi lần về, chúng đều mang vài chục triệu về cho gia đình xây cất nhà và mua xe máy. Tiếng là làm nghề này nhưng cũng có đứa có người yêu. Tối nào cũng thấy người yêu chở đến làm”. Hoạt động mại dâm trá hình Trao đổi với báo chí về thông tin và thực trạng có mại dâm tại khu du lịch Đồ Sơn, ông Hoàng Trung Hiếu, Phó Chủ tịch UBND quận Đồ Sơn nói “Ở đây có tệ nạn xã hội kiểu mại dâm. Họ trá hình bằng cách núp dưới bóng nhân viên lễ tân nhà hàng, nhà nghỉ”. Cả khu du lịch hiện có gần 118 nhà nghỉ với gần 2000 phòng. Riêng khu Bộ Xây dựng khoảng 20 và Xó Lặng gần 10 nhà nghỉ. Theo lời một đại diện công an quận Đồ Sơn, hàng năm quân vẫn ra quân triệt phá các tụ điểm hoạt động mại dâm, bắt và xử lý được từ 1 đến 3 vụ hoạt động mại dâm ở đây. Gần đây nhất, công an quận bắt được 2 vụ, mỗi vụ 2 đối tượng. Liên quan tới nội dung thông tin “Đồ Sơn không có mại dâm”, đại diện Sở Lao động và Thương binh Xã hội cho biết “Sở không hề có báo cáo nào khẳng định Đồ Sơn không có mại dâm”. Lâm Du theo GĐ&XH
gái làm tiền đồ sơn