Bài 1. Giới thiệu về trồng trọt 2. Bài 2. Làm đất trồng cây 3. Bài 3. Gieo trồng, chăm sóc và phòng trừ sâu, bệnh cho cây trồng 4. Bài 4. Thu hoạch sản phẩm trồng trọt 5. Bài 5. Nhân giống vô tính cây trồng 6. Bài 6. Dự án trồng rau an toàn 7. Ôn tập chương I Chương 2. Lâm nghiệp 1. Bài 7. Giới thiệu về rừng 2. Bài 8. Trồng, chăm sóc và bảo vệ rừng Công thức tính chu vi Hình thoi Công thức: P = a x 4 Muốn tính chu vi hình thoi, ta lấy độ dài cạnh hình thoi nhân với 4. Mở rộng: Nếu biết chu vi hình thoi, để tìm cạnh hình thoi ta lấy chu vi chia 4. Công thức tính diện tích Hình thoi Công thức: S = Muốn tính diện tích hình thoi, ta lấy tích độ dài hai đường chéo chia cho 2 (cùng một đơn vị đo). Giáo Án PowerPoint GDCD 7 Kết Nối Tri Thức Bài 2 Quan Tâm Cảm Thông Và Sẻ Chia; Giáo Án PowerPoint GDCD 7 Kết Nối Tri Thức Bài 3 Học Tập Tự Giác Tích Cực; Giáo Án PowerPoint GDCD 7 Kết Nối Tri Thức Bài 4 Giữ Chữ Tín; Giáo Án PowerPoint GDCD 7 Kết Nối Tri Thức Bài 5 Bảo Tồn Di Sản Hợp tác giữa công nghiệp và đại học thể hiện qua nhiều hình thức. Theo NSF (The National Science Foundation), tại Mỹ, có 4 cấu thành liên quan giữa đại học - công nghiệp: hỗ trợ nghiên cứu, cộng tác nghiên cứu, chuyển giao tri thức và chuyển giao công nghệ. Nghe truyện Công Thức Mỹ Học của tác giả Không Cúc, giọng đọc hay, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Nghe trên mọi thiết bị máy tính, điện thoại di động, máy tính bảng. 36JhAFD. Công thức mỹ học Tên gốc Mỹ học công thức Tác giả Không Cúc Nguồn Tình trạng bản gốc Hoàn 59 chương + 9 ngoại truyện Tình trạng bản edit Đã xong. Chỉnh sửa Hạ Ngọc Băng Biên tập Hạ Ngọc Băng Thể loại hiện đại, 1×1, đam mỹ namxnam, tình yêu văn phòng, truyện ngọt không ngược, HE. Note Pass trong chìa khóa kho hàng. KHÔNG REUP KHÔNG CHUYỂN VER KHÔNG AUDIO KHÔNG WATTPAD. ĐÂY LÀ BẢN EDIT PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, GẠCH CHÂN TÔ ĐẬM XIN NHẤN MẠNH LÀ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI ĐÂY!!!!!!!!!! Giới thiệu Tỷ lệ vàng * là một cụm danh từ trong mỹ học kiến trúc **, cũng là tỷ lệ cơ thể lý tưởng nhất. Tất cả bạn giường của Hoắc Chấp Tiêu đều có dáng người phù hợp với tỷ lệ vàng, bởi vậy nên Đinh Dĩ Nam chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có một ngày anh lại tỉnh dậy bên cạnh Hoắc Chấp Tiêu. – là được công nhận là tỷ lệ đẹp nhất, nhưng trong mắt anh, em mới là tiêu chuẩn mỹ học duy nhất. Tóm tắt bằng một câu Câu chuyện về ông chủ vô tình ngủ với trợ lý của mình. Truyện ngọt, không ngược. Kiến trúc sư x Trợ lý riêng. Phong lưu anh tuấn nhiều tiền x Cấm dục đẹp trai nhân thê. 1v1, HE. Chú thích * Tỷ lệ vàng Trong toán học và nghệ thuật, hai đại lượng được gọi là có tỷ số vàng hay tỷ lệ vàng nếu tỷ số giữa tổng của các đại lượng đó với đại lượng lớn hơn bằng tỷ số giữa đại lượng lớn hơn với đại lượng nhỏ hơn. Tỷ lệ vàng thường được ký hiệu bằng ký tự φ phi trong bảng chữ cái Hy Lạp nhằm tưởng nhớ đến Phidias, nhà điêu khắc đã xây dựng nên đền Parthenon. Theo Wikipedia. ** mỹ học kiến trúc Mỹ học là bộ môn khoa học có tính lý thuyết về sự nhận thức và thưởng thức cái đẹp trong thiên nhiên, trong nghệ thuật và trong xã hội. Thuật ngữ này là một phát kiến của triết gia người Đức Alexander Baumgarten, dùng để đặt tên cho tác phẩm Aestheticä Mỹ học của ông 1750–1758. Ông dùng từ “mỹ học” cho lý thuyết về nghệ thuật tự do hay khoa học về cái đẹp nhận thức được. Theo Wikipedia. Mỹ học đại cương cho ai muốn đọc. => Mỹ học kiến trúc = Cái đẹp trong kiến trúc. Lưu ý của editor Công thụ không phải lần đầu của nhau, tức là đã có quan hệ với người khác trước khi đến với nhau. Truyện không nặng về chuyên ngành. Có H nên sẽ đặt pass. Tác giả viết ổn, tình tiết và chuyển biến tình cảm tương đối hợp lí, không có cảm giác gượng ép hay khó chịu. Thích hợp để đọc sau khi kinh qua những sau bộ ngược lên ngược xuống, là truyện để thư giãn nên đừng bỏ não ra phân tích từng câu từng chữ làm gì 🥲🥲🥲 Edit chủ yếu là lấy động lực để sau này tốt nghiệp xong còn đi đúng ngành nghề thôi 🤣🤣🤣 Mục lục [01] – [02] – [03] – [04] – [05] – [06] – [07] – [08] – [09] – [10] [11] – [12] – [13] – [14] – [15] – [16] – [17] – [18] – [19] – [20] [21] – [22] – [23] – [24] – [25] – [26] – [27] – [28] – [29] – [30] [31] – [32] – [33] – [34] – [35] – [36] – [37] – [38] – [39] – [40] [41] – [42] – [43] – [44] – [45] – [46] – [47] – [48] – [49] – [50] [51] – [52] – [53] – [54] – [55] – [56] – [57] – [58] – [59]. Ngoại truyện [01] – [02] – [03] – [04] – [05] – [06] – [07] – [08] – [09]. Hết. Nguồn ảnh Internet. ☆, Chương 27 Cần được dỗ dành Canh hai Câu nói đó rất hữu hiệu, giúp Đinh Dĩ Nam qua được một ngày chủ nhật an ổn. Viên Phong nói được làm được, gửi cho Đinh Dĩ Nam một bao lì xì rất dày, năm vạn tệ. Mới đầu Đinh Dĩ Nam còn thấy băn khoăn, nhưng anh thử nhẩm tính một chút mỡ mình kiếm được cho Viên Phong, sau đó yên tâm thoải mái nhận lấy. Một tuần sau, Đinh Dĩ Nam nhất định phải làm theo yêu cầu của Hoắc Huân kéo Hoắc Chấp Tiêu đến sở sự vụ đi làm. Anh còn tưởng đó lại là một nhiệm vụ gian khổ nữa, nhưng không ngờ là Hoắc Chấp Tiêu không tranh không cãi, nên rời giường là rời giường, nên ra ngoài là ra ngoài. Tất cả tưởng như trở về tới trạng thái ban đầu, thậm chí giữa hai người còn không có quá nhiều giao lưu. Hoắc Chấp Tiêu vẫn đưa cà vạt cho Đinh Dĩ Nam thắt, chẳng khác gì trước đây cả. Thế thì không thể tốt hơn nữa, nếu như ngoài mặt đã khôi phục lại như thường, Hoắc Chấp Tiêu lại tự thắt cà vạt, vậy có nghĩa là mọi chuyện xảy ra trong quãng thời gian vẫn còn ảnh hưởng đến hắn. Đinh Dĩ Nam không muốn như vậy. Trạng thái tốt nhất trong mắt anh là cả hai thẳng thắn xóa hết ký ức dạo gần đây đi, coi như chưa có chuyện gì phát sinh. Nhưng mà —— Tình cảnh lại thật sự có gì đó không đúng. Cổ áo Hoắc Chấp Tiêu dựng thẳng lên nằm dưới yết hầu hắn, mà yết hầu bất chợt nổi đó, buổi tối hôm kia Đinh Dĩ Nam đã liếm láp qua. Anh thậm chí còn nhớ cả khi đầu lưỡi mình vây lấy yết hầu hắn đảo quanh, dáng vẻ Hoắc Chấp Tiêu thoải mái ngửa cầm lên như thế nào. Anh ép mình dời tầm mắt đi, tập trung vào chiếc cà vạt trên tay. Miếng vải rất dài buông xuống trước ngực Hoắc Chấp Tiêu, dưới tấm áo sơmi hơi cộm lên là cơ ngực với hình dạng hoàn mỹ. Tối hôm ấy, Hoắc Chấp Tiêu mặc áo phông trắng, chỉ cần chạm tay là có thể cảm nhận được đường nét chập trùng xuống lên và nhiệt độ nóng rực. “Trợ lý Đinh?” Giọng nói của Hoắc Chấp Tiêu cắt ngang dòng suy tưởng của Đinh Dĩ Nam. Anh chợt hoàn hồn, tầm mắt ngước lên nhìn về phía Hoắc Chấp Tiêu, hỏi “Sao ạ?” Hoắc Chấp Tiêu gõ gõ mặt đồng hồ, lạnh nhạt nói “Bị muộn rồi.” “Xin lỗi.” Đinh Dĩ Nam cắn cắn đầu lưỡi mình, bắt mình không được suy nghĩ bậy bạ nữa, cấp tốc chỉnh cà vạt ngay ngắn cho Hoắc Chấp Tiêu. Sở sự vụ kiến trúc Cửu Sơn tọa lạc tại một tòa nhà văn phòng 5a ở trung tâm thành phố. Không giống với các sở sự vụ kiến trúc mới nổi khác, Cửu Sơn được thành lập khá sớm, phong cách trang trí nội thất thiên về chủ nghĩa bảo thủ 1, so với sở sự vụ luật hay kế toán thì gần như không có khác biệt gì quá lớn. Hoắc Chấp Tiêu và Đinh Dĩ Nam đến văn phòng đúng 9 giờ làm việc, hai cô gái tiếp tân nhìn thấy hai người bước ra từ trong thang máy, dùng khuỷu tay khều đối phương, hiểu ý trao đổi ánh mắt với nhau. Trước giờ Hoắc Chấp Tiêu không bao giờ nhìn những người không quá quan trọng trong văn phòng, nhưng Đinh Dĩ Nam thì không như thế, anh thu hết động tác đó của hai người vào trong mắt. Ngẫm cũng phải, Hoắc Chấp Tiêu thua bởi đồng nghiệp Triệu Dương trong giải Điểm Xanh, lại không xuất hiện trong sở sự vụ một thời gian nữa, những đồng nghiệp nhiều chuyện đó chắc chắn đang rất tò mò không biết Hoắc Chấp Tiêu sẽ có phản ứng như thế nào. Nhưng Đinh Dĩ Nam đoán là họ phải thất vọng rồi, bởi vì biểu hiện của Hoắc Chấp Tiêu không khác gì trước đây, vẫn là bộ dạng lạnh lùng đó, xem người ngoài như là không khí. Sau cuộc họp vào sáng thứ hai như thông lệ, Hoắc Huân gọi Hoắc Chấp Tiêu vào phòng làm việc của mình. Sau khi bóng người Hoắc Chấp Tiêu biến mất đằng sau cánh cửa kính đục đó, xung quanh Đinh Dĩ Nam cùng lúc vang lên tiếng bàn luận lao xao. Có người nói Hoắc Huân sẽ không giao cho Hoắc Chấp Tiêu những dự án quan trọng nữa, có người nói tiền thưởng cuối năm của Hoắc Chấp Tiêu có lẽ sẽ sụt đi rất nhiều. Những lời bàn tán này còn tính là kiềm bớt rồi, dù sao thì ở nơi công cộng như văn phòng làm việc thế này, ai cũng sẽ ngại mặt mũi, không muốn biến thành kẻ thích gièm pha sau lưng trong mắt mọi người. Nhưng giữa một rừng tiếng nói, riêng có một giọng nói rất chói tai. “Thái tử gia chắc là sắp thất sủng rồi chứ nhỉ?” “Ai biết được, nói sao đi nữa thì cũng là con ruột mà.” “Giờ đã bị đày xuống ruộng làm dự án công ích rồi còn gì, trước giờ có bao giờ bị thế đâu.” “Cũng có khi là giám đốc Hoắc có ý làm ra vẻ cho mọi người nhìn, cho người khác biết ông ấy là một người công tư rõ ràng.” “Tôi thấy ngược lại, giám đốc Hoắc sĩ diện như vậy, chắc chắn là thấy con trai làm mình mất mặt, nên mới sắp cho anh ta đi chỗ khác, nhắm mắt làm ngơ.” “Cũng có thể.” “Giám đốc Hoắc có lẽ là đang dạy dỗ anh ta làm người lại, để anh ta xuống ruộng cảm nhận thử cuộc sống, tính cách cho thái tử gia thay đổi.” “Ha ha, nếu mà chuyện như thế thật, tôi chắc chắn phải theo dõi mới được.” Hai cô tiếp tân cứ nói huyên thuyên, cả hai cứ tôi một câu chị một câu, nói chuyện vui vẻ không biết trời đất gì nữa. Đinh Dĩ Nam từ đằng sau hai người bước ra phía trước, sau đó lạnh nhạt quay đầu lại gọi cô nói nhiều hơn “Tiểu Ngọc.” “Trợ lý Đinh.” Tiểu Ngọc lập tức đứng ngay lại, vẻ mặt có hơi thụ sủng nhược kinh. “Máy cắt giấy trong văn phòng của sếp Hoắc đầy rác rồi, cô vào dọn chút đi.” Tiểu Ngọc ngẩn người “Không phải có dì lao công sao?” Đinh Dĩ Nam lập tức nói “Dì đang bận rồi.” Sắc mặt Tiểu Ngọc trở nên hơi khó chịu, hẳn là biết được Đinh Dĩ Nam đã nghe thấy lời mà mình vừa mới nói. Cô rụt vai lại đi vào văn phòng Hoắc Chấp Tiêu, lúc này Đinh Dĩ Nam lại nhìn về phía người còn lại, nói “Tiểu Như.” “Có đây ạ.” Tiểu Như sợ đến run lên một cái. “Một chút nữa tôi gửi tài liệu qua cho cô, giúp tôi đóng dấu.” Đinh Dĩ Nam dừng một chút, hời hợt bổ sung, “Nhớ đóng dấu theo đúng yêu cầu.” Đóng dấu bản vẽ có rất nhiều chỗ cần chú ý, chỉ một chi tiết không ổn, là toàn bộ bản vẽ vừa in lập tức thành đồ bỏ. Chỉnh máy photo đã khó lắm rồi, còn thêm một vài yêu cầu đóng dấu nữa, khó càng thêm khó. “Vâng ạ.” Tiểu Như cúi gục đầu, ảo não trở về vị trí làm việc của mình. Khoảng chừng mười phút sau, Hoắc Chấp Tiêu về văn phòng mình. Cửa vừa mới đóng lại, vẻ mặt không thể không chê vào đâu được của hắn lập tức xuất hiện vết nứt, lộ ra vẻ uể oải. Đinh Dĩ Nam đặt cà phê lên bàn làm việc, nhưng Hoắc Chấp Tiêu không động đến, chỉ là nằm ngửa trên ghế làm việc, nhắm hai mắt lại. “Giám đốc Hoắc nói gì anh sao?” Đinh Dĩ Nam hỏi. “Ừm.” Hoắc Chấp Tiêu không nhiều lời, “Tối hôm qua ngủ không ngon, tôi chợp mắt một chốc.” Đinh Dĩ Nam đột nhiên nhớ lại trước đó có một lần Hoắc Chấp Tiêu từ văn phòng của Hoắc Huân đi ra, dứt khoát đóng sập cửa đi ra khỏi sở sự vụ. Khi anh đưa Hoắc Chấp Tiêu đến bãi đỗ xe của khu nhà thì mới phát hiện ra, trên mặt Hoắc Chấp Tiêu bất ngờ xuất hiện một dấu tay đỏ chót. Tính khí của Hoắc Huân, Đinh Dĩ Nam cũng biết, từng mắng cho nhân viên nhận sai tên khách hàng đến bật khóc. Anh không tiện hỏi việc nhà của người khác, cũng không thể thể hiện ra mình đã biết Hoắc Chấp Tiêu bị tát. Dù sao thì Hoắc Chấp Tiêu sập cửa bỏ đi, là vì không muốn để đồng nghiệp phát hiện ra. Cũng may là chuyện như vậy chỉ từng xuất hiện một lần, những lúc khác vẫn là phê bình ngoài miệng. Sau đó Đinh Dĩ Nam dần dần tập mãi thành quen với việc Hoắc Chấp Tiêu bị phê bình, nhưng hôm nay nhìn thấy Hoắc Chấp Tiêu lại bị gọi vào văn phòng Hoắc Huân, anh lại vô hình thấy có chút không yên lòng. Hoặc có lẽ là qua khoảng thời gian tiếp xúc này, anh phát hiện ra Hoắc Chấp Tiêu không hề cao lãnh như vẻ bề ngoài của hắn, nói đúng ra thì vẫn còn trẻ con lắm. Chỉ là hắn ngụy trang đến mức bách độc bất xâm, nhưng tâm trạng lúc cần không vui thì vẫn là không vui. Đinh Dĩ Nam lấy trong ngăn tủ ra một cái chăn anh thường đắp lúc nghỉ trưa, rón rén khoác lên người Hoắc Chấp Tiêu. Nhưng ngay lúc anh thu tay lại, thì Hoắc Chấp Tiêu đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu chiếu thẳng vào mặt anh. Đinh Dĩ Nam bỗng nhiên nhớ ra mình chưa bao giờ làm chuyện như vậy, trong lúc nhất thời có chút xấu hổ, khô cằn nói “Sợ anh lạnh.” Hoắc Chấp Tiêu buông mắt nhìn thoáng qua chiếc chăn mỏng trên người, khẽ nói một tiếng “cảm ơn”. Hoắc Chấp Tiêu ngủ một giấc hết hơn nửa buổi sáng, Đinh Dĩ Nam không biết là tối hôm qua hắn làm gì, sao lại mất ngủ như vậy. Nói không chừng là lại hẹn bạn giường, tiêu hồn một đêm. Nhưng theo tính của Hoắc Chấp Tiêu, trời đất bao la ngủ là lớn nhất, cho dù tối qua có thật sự lêu lổng với ai đi nữa, chắc chắn chỉ là chạm đến rồi thôi, sẽ không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của hắn. Hoặc là ngủ không yên, nên mất ngủ, ban ngày mới phải ngủ bù. Nhưng vấn đề là, ông cả này sao lại mất ngủ được nhỉ? Thôi được rồi. Đinh Dĩ Nam lắc lắc đầu, phân tán các loại suy đoán trong đầu mình. Anh không cần phải quan tâm chuyện không đâu, dù sao thì cuộc sống về đêm của Hoắc Chấp Tiêu có ra làm sao, cũng không liên quan gì đến mình. Chiều phải ra ngoại thành nghiệm thu một công trình công viên, dự án này là một trong những dự án quan trọng nhất của sở sự vụ Cửu Sơn trong năm nay, lúc trước Hoắc Huân giao dự án đó cho Hoắc Chấp Tiêu làm, còn khiến một kiến trúc sư khác bất mãn. Hoắc Chấp Tiêu rất để tâm đến công trình đó, thậm chí còn bay mấy chuyến đến Tô Châu và Nhật Bản, khảo sát thực địa phong cách xây dựng đình viện kiểu truyền thống. Đinh Dĩ Nam còn nhớ Hoắc Chấp Tiêu có thiết kế một cái đình tám góc rất nổi bật cạnh hồ trong công viên, vừa có tính thực dụng vừa mang lại mỹ quan đô thị nữa. Nhưng sau khi đi vào công viên, từ xa nhìn lại, cái đình tám góc lại không giống với cái mà Đinh Dĩ Nam từng thấy trong bản vẽ. Hoắc Chấp Tiêu bên cạnh không dừng bước lại, dùng ngón cái và ngón giữa đo đạc cái đình, nói câu cửa miệng “hoàn mỹ” của hắn. Chờ đến gần rồi, Đinh Dĩ Nam mới hiểu được là vì sao. Đình tám góc không còn nữa, thay vào đó là một quầy bán đồ lặt vặt, bên cạnh là sân bãi cho thuê xe đạp. Người phụ trách công viên vẫn luôn nói chuyện sau này kiếm tiền, còn Hoắc Chấp Tiêu chỉ thỉnh thoảng phụ họa hai câu, không phát biểu bất cứ ý kiến gì. Nghiệm thu công trình rất nhanh đã kết thúc, đoàn người chia tay ngay tại chỗ. Hoắc Chấp Tiêu và Đinh Dĩ Nam đi tới gần thùng rác cạnh lối vào công viên, Hoắc Chấp Tiêu lấy gói thuốc, hỏi Đinh Dĩ Nam “Hút không?” Đinh Dĩ Nam lắc đầu, bây giờ đang là thời gian làm việc, anh không có thói quen hút thuốc trong lúc làm việc. Hoắc Chấp Tiêu châm một điếu thuốc, ngắm nhìn phong cảnh công viên từ xa xa, vẻ mặt hơi hơi xuất thần. Đinh Dĩ Nam mơ hồ đoán được nguyên nhân đình tám góc biến mất, hỏi hắn “Là giám đốc Hoắc đổi sao?” “Ừm.” Hoắc Chấp Tiêu nhàn nhạt phun ra một làn gói, hắn vẫn hướng mắt nhìn về bên hồ, dường như đang tưởng tượng đình tám góc sau khi xây xong sẽ trông như thế nào vậy. Đinh Dĩ Nam mím môi, không nhịn được hỏi “Anh có ổn không?” Hoắc Chấp Tiêu thu tầm mắt, nhìn về phía Đinh Dĩ Nam hỏi lại “Cậu đang an ủi tôi?” Đoạn hội thoại quen thuộc. Lần trước tại lễ trao giải Điểm Xanh, Hoắc Chấp Tiêu không đoạt được giải, Đinh Dĩ Nam có hỏi câu tương tự, mà câu trả lời của Hoắc Chấp Tiêu cũng giống như hôm nay. Hỏi ngược lại nghĩa là phủ định, Đinh Dĩ Nam nghĩ là Hoắc Chấp Tiêu hẳn không cần mình an ủi, thế là nói một câu “tôi đi lái xe tới đây”, tiếp đó định xoay người rời đi. Nhưng mà chính vào lúc này, Hoắc Chấp Tiêu đột nhiên duỗi tay ra nắm lấy cánh tay anh. “Cậu đi làm gì?” Hoắc Chấp Tiêu buông mắt, nhìn Đinh Dĩ Nam nói, “Tôi cần cậu an ủi mà.” Không biết Hoắc Chấp Tiêu học chiêu này từ đâu, mà dáng vẻ oan ức tủi thân đó như một con chó khổng lồ đáng thương vô tội vậy, khi bạn không nhìn đến nó thì nó sẽ đau thương ưu sầu nằm sấp một bên, dùng ánh mắt non nớt nhìn bạn, lấp kín tim bạn bằng hổ thẹn. Trong lòng Đinh Dĩ Nam khẽ động, ma xui quỷ khiến đưa tay ra, xoa xoa đầu Hoắc Chấp Tiêu nói “Không sao đâu.” Nhưng vừa dứt lời, anh lập tức cảm thấy không đúng, cánh tay giơ lên cứng còng giữa không trung. Vẻ mặt của Hoắc Chấp Tiêu cũng thoáng ngây ra, hẳn là không ngờ Đinh Dĩ Nam vậy mà lại làm động tác đó. Có điều kinh ngạc trong mắt hắn rất nhanh đã biến thành ý cười, hắn nói “Trợ lý Đinh, ý tôi nói là an ủi bằng lời thôi.” Vành tai Đinh Dĩ Nam nóng lên, vội vàng rụt tay lại. “Nếu như an ủi bằng cơ thể, ” Hoắc Chấp Tiêu dừng một chút, “Tôi mong cậu đổi sang một phương thức khác.” Thôi đi, Đinh Dĩ Nam thầm nghĩ, con chó khổng lồ đáng thương vô tội cái chó má gì chứ. Ba câu không bỏ được gạ chịch, quả nhiên đây mới là Hoắc Chấp Tiêu mà anh biết. __ 1 chủ nghĩa bảo thủ gốc 保守主义. Chủ nghĩa bảo thủ conservatism là một ý thức hệ thường được nghĩ về như tìm cách giữ gìn hay bảo tồn một số thực tại nào đó. Nguồn Theo kiến thức được học mà đã quên gần hết của tui, thì thiết kế theo chủ nghĩa bảo thủ sẽ không có sự phá cách hay tính tự do. Nguồn ảnh Internet. ☆, Chương 52 Cậu trông nó. Thói quen Ba Trăm Tuổi càng ngày càng tốt, không đi nặng lung tung, cũng không cắn bậy đồ đạc trong nhà. Nhưng ông cha già của nó lại càng lúc càng giống tính nó, ra đường thì là đóa hoa cao lãnh người sống chớ đến gần, ở nhà thì thích bám người show bụng ra. Đinh Dĩ Nam vừa nói muốn dỗ hắn, còn chưa có bắt đầu dỗ, Hoắc Chấp Tiêu quét bay hết mịt mù trước đó, khóe mắt mang theo ý cười nhào đến ôm chặt lấy anh nói “Anh biết ngay là vợ anh sẽ không bỏ mặc anh mà.” “Không thì phải làm sao?” Đinh Dĩ Nam thật sự không biết phải làm sao với Hoắc Chấp Tiêu nữa, “Nếu như em không dỗ anh, không biết tối nay anh định giày vò em thế nào nữa.” Lúc này công nhân kháng chiến riết thành nghiện, mà sức ông chủ lại không chơi lại, đành phải đêm đêm bị công nhân ức hiếp. Hoắc Chấp Tiêu nghiêng đầu cắn lỗ tai Đinh Dĩ Nam, xấu xa nói “Em biết là tốt rồi.” Chó khổng lồ có ngoan đến thế nào cũng có mặt nghịch ngợm, Hoắc Chấp Tiêu chính là như vậy, cho dù đã được Đinh Dĩ Nam thuần phục rồi, thì phần ương bướng từ trong xương thi thoảng vẫn lên cơn bày trò phản nghịch. “Công việc hôm nay xong chưa?” Bước qua cánh cửa đó, thân phận của Đinh Dĩ Nam một lần nữa đổi lại thành vợ hắn, nhưng anh vẫn theo thói quen hỏi chuyện công việc. “Bản vẽ thi công hành lang triển lãm đã gửi cho công trường rồi.” Hoắc Chấp Tiêu lười biếng treo trên người Đinh Dĩ Nam, “Hôm nay chỉ còn công việc buổi tối là chưa làm.” Công việc buổi tối là ám chỉ cái gì, đương nhiên Đinh Dĩ Nam không thể rõ ràng hơn. Anh nhìn đồng hồ, nói “Mười giờ em sẽ đi qua anh.” Hoắc Chấp Tiêu đứng thẳng người, hỏi “Em còn bận gì à?” “Cái bảo tàng điện ảnh đó,” Đinh Dĩ Nam nói, “Em muốn tìm xem tư liệu trước.” “Xế chiều hôm nay anh tìm sơ qua rồi.” Hoắc Chấp Tiêu nói rồi đi vào phòng khách, “Muốn xem cùng với anh không?” Tuy hai người đang sống cùng nhau, nhưng không phải là mỗi giờ mỗi phút đều dính lấy nhau. Hoắc Chấp Tiêu thường ngồi vẽ trong phòng việc, những khi mệt mỏi mới ôm laptop đi ra, ngồi trên ghế salon vừa nói chuyện với Đinh Dĩ Nam vừa trả lời mail. Mà bàn làm việc trong phòng Đinh Dĩ Nam không được rộng lắm, nên anh bèn dời nơi làm việc ra ngoài phòng ăn, mỗi khi Hoắc Chấp Tiêu đi ra phòng làm việc, thì anh sẽ mang laptop của mình ra phòng khách ngồi với Hoắc Chấp Tiêu một chốc. Bình thường khi đến tối, hai người mới bắt đầu hưởng thụ quãng thời gian nhàn hạ với người thương. Nhưng vì công việc càng ngày càng nhiều, nên những giờ đó cũng sắp bị công việc chiếm đóng rồi. “Anh nhất định phải tăng ca chung với em à?” Đinh Dĩ Nam hỏi. “Tại sao lại không?” Hoắc Chấp Tiêu hỏi ngược lại, “Làm gì có chuyện sếp tăng ca mà nhân viên đi nghỉ?” Đinh Dĩ Nam bật cười, nói “Có giác ngộ thế sao.” Hai người vào phòng khách, Đinh Dĩ Nam dọn dẹp tư liệu nằm rải rác trên khay trà, nhưng mà lúc này chuyện điện thoại Hoắc Chấp Tiêu đột nhiên vang lên, hắn liếc nhìn màn hình, với Đinh Dĩ Nam nói “Cha anh.” Dự án của xã Tam Dương đã thi công được một nửa, đúng lúc đó thị trưởng muốn xuống thị trấn điều tra nghiên cứu tình hình nông thôn, quyết định tiện đường đến công trường thư viện nhìn thử. Dự án đó trước đây là Hoắc Huân làm công ích nên không có thu phí, không ngờ thị trưởng đã lập tức hồi trả lại phần nhân tình đó, bèn viết trong báo cáo là dự án đó của xã Tam Dương là dự án phúc lợi phát triển nông thôn, nâng cái tên lên một tầng cao hơn hẳn. Hoắc Huân quyết định đích thân mình cùng thị trưởng đi xuống xã, lần này ông gọi tới, là muốn để kiến trúc sư chính là Hoắc Chấp Tiêu đi cùng mình. “Em muốn đi với anh không?” Hoắc Chấp Tiêu hỏi. “Em thì thôi đi.” Đinh Dĩ Nam mở lịch trình một ngày ra, ghi hai ngày sau Hoắc Chấp Tiêu đi công tác vào, “Em phải ở nhà chăm sóc Ba Trăm Tuổi.” “Có thể mang nó theo.” Hoắc Chấp Tiêu nói, “Không có em bên người anh không quen.” Đinh Dĩ Nam là đồng nghiệp của Hoắc Chấp Tiêu, mặc dù anh đi theo cùng một lúc với hắn cũng sẽ không ai thấy lạ. Chỉ có điều đi ra ngoài đi công tác, mà còn dắt chó theo… “Anh có hỏi lịch trình, đi công trường thư viện không lâu đâu.” Hoắc Chấp Tiêu nói, “Lúc đó để Ba Trăm Tuổi ở trong khách sạn là được rồi.” Trước đó đến xã Tam Dương, hai người lúc đi ra ngoài làm việc cũng để Ba Trăm Tuổi lại trong khách sạn, nó cũng đã rất quen với ông chủ khạch sạn rồi. Đinh Dĩ Nam suy nghĩ một chút, đồng ý “Cũng được.” “Vậy được.” Hoắc Chấp Tiêu đáp một tiếng, sau đó bắt đầu hào hứng, vào trong phòng thủ công cầm một cái hộp lớn đi ra. Hắn lấy thẻ bài vàng chói lọi trong hộp ra trải trên khay trà, vừa xem, vừa nói “Anh sẽ cho cái thằng nhóc đó biết cái gì gọi là chơi Yu gi Oh chân chính.” Đinh Dĩ Nam “…” Cái người này đâu phải đi công tác, rõ ràng là đi chơi mà? Thời gian mà thị trưởng khảo sát công trường là vào khoảng 9 đến 10 giờ sáng ngày một, nhóm của Hoắc Huân đành phải đến thị trấn trong xã Tam Dương vào tối, nếu không thì hôm đó mới từ trong thành phố chạy tới, chắc chắn sẽ không kịp. 3 giờ chiều hôm sau, Đinh Dĩ Nam và Hoắc Chấp Tiêu chạy tới sở sự vụ Cửu Sơn tụ họp với Hoắc Huân. Hoắc Huân và thư ký, tài xế đi một chiếc xe thương vụ khác, sau hai chiếc xe chạm trán, thư ký của Hoắc Huân đi tới trước xe việt dã của Hoắc Chấp Tiêu, gõ gõ vào cửa kính cạnh ghế lại phụ, nói với Hoắc Chấp Tiêu “Anh Hoắc, giám đốc Hoắc gọi anh ngồi xe với chúng tôi.” Ý tứ rất rõ ràng, Hoắc Huân có lời muốn nói với Hoắc Chấp Tiêu. Hoắc Chấp Tiêu quay đầu, nhìn cái cửa kính xe đen như mực bên cạnh nói “Bảo ông ấy lên xe tôi.” “Chuyện này…” Thư ký vẻ mặt khó xử. “Dù sao thì tôi cũng không đi.” Hoắc Chấp Tiêu lại nói. Thư ký cũng biết đại khái quan hệ hai cha con không tốt, không tiếp tục khuyên bảo nữa, mà lên lại xe thương vụ. Một giây sau, xe thương vụ chạy thẳng đi, có thể thấy là Hoắc Huân cũng không chịu thỏa hiệp. “Anh không tò mò là giám đốc Hoắc muốn nói gì với anh sao?” Đinh Dĩ Nam đạp xuống chân ga, đi theo phía sau xe thương vụ. “Không.” Hoắc Chấp Tiêu nói, “Chắc chắn lại dạy dỗ nữa.” Thật lòng mà nói thì, Đinh Dĩ Nam còn thấy rất tò mò. Anh biết thái độ của Hoắc Huân bây giờ là buông tay mặc kệ, đang chờ Hoắc Chấp Tiêu không cầm cự được nữa, xám mặt chạy về sở sự vụ Cửu Sơn. Nhưng dù sao thì Hoắc Huân cũng là cha của Hoắc Chấp Tiêu, hai người hơn thua nhau là hơn thua nhau, chứ cha mẹ bình thường làm sao lại trông mong được thấy con mình sống không tốt đây? Nếu như Hoắc Huân thật sự muốn cho Hoắc Chấp Tiêu phải thất bại, vậy ông sẽ tìm mọi cách cản trở, chứ đừng nói chi là dẫn Hoắc Chấp Tiêu đi làm quen với lãnh đạo trong thành phố như hôm nay. Nhớ lại cái lần xin nghỉ việc trước đó, Hoắc Huân ra giá bảo anh trở lại, Đinh Dĩ Nam đột nhiên cảm thấy, nỗi lòng của ông bố già, đúng là khó đoán. Tài xế của Hoắc Huân chạy xe rất vững, nhưng bởi vậy nên tốc độ không được nhanh, đến khúc đường xấu loang loang lổ lổ, thì càng chậm như sên bò. Chuyện này cũng không có gì là lạ, xe thương vụ của Hoắc Huân quý giá, không giống như chiếc việt dã của Hoắc Chấp Tiêu muốn chà đạp thế nào cũng được. Nhưng Đinh Dĩ Nam lại không tiện bỏ xe của Hoắc Huân lại đằng sau, đành phải không nhanh không chậm nương theo tốc độ đó. Đến khi kim đồng hồ đi qua 6 giờ, mà cả đoàn vẫn còn cách xã Tam Dương lộ trình hơn một tiếng đồng hồ. Không lâu sau đó, tất cả quyết định dừng xe tại một trấn nhỏ, Hoắc Huân quyết định ăn tối xong rồi mới tiếp tục xuất phát. Cũng trùng hợp đến giờ Ba Trăm Tuổi đi bíp bíp mỗi ngày, Hoắc Chấp Tiêu cầm xích dẫn Ba Trăm Tuổi xuống xe, nói với Đinh Dĩ Nam “Mọi người gọi đồ ăn trước đi, một lúc nữa anh trở lại.” Đinh Dĩ Nam gật đầu, đáp một tiếng “được”. Hoắc Huân đứng ở bên khác cau mày đi tới trước mặt Đinh Dĩ Nam, nhìn về bóng lưng của một người một chó đã đi xa đằng trước, hỏi “Con chó đó là sao?” “Nó tên là Ba Trăm Tuổi.” Đinh Dĩ Nam nói, “Là thú cưng của sếp Hoắc.” “Thú cưng?” Hoắc Huân không thể tin được nhìn Đinh Dĩ Nam, “Chúng ta đang đi công tác, sao cậu lại cho nó mang thú cưng theo đến đây?” Rất lạ là, người mang thú cưng theo rõ ràng là Hoắc Chấp Tiêu, nhưng trong mắt của Hoắc Huân, thì tính chất của chuyện đó lại trở thành “Đinh Dĩ Nam cho phép Hoắc Chấp Tiêu làm như vậy”, đảo cái lại biến thành trách nhiệm của Đinh Dĩ Nam. Đinh Dĩ Nam không biết là mình nên thanh minh vài câu, hay là nên cảm ơn Hoắc Huân để mắt đến mình như thế. “Ba Trăm Tuổi là chó mà sếp Hoắc cứu được ở xã Tam Dương.” Đinh Dĩ Nam nói, “Tôi sẽ dẫn nó đi ra xa, không làm ảnh hưởng đến công việc của sếp Hoắc.” “Trợ lý Đinh.” Hoắc Huân vẻ mặt nghiêm túc nói, “Mình nó làm ẩu thì thôi, sao cậu cũng làm ẩu theo nó?” “Là thế này, giám đốc Hoắc.” Đinh Dĩ Nam cẩn thận cân nhắc, mờ mịt nói, “Có tôi ở cạnh anh ấy, thật ra ngài có thể không cần phải lo anh ấy làm ẩu.” Tuy là dẫn chó đi công tác cùng, trông thì có vẻ như làm bậy, nhưng với năng lực làm việc của Đinh Dĩ Nam, chắc chắn sẽ không để cho một con chó gây ra sai sót. Hoắc Huân im lặng trong chốc lát, chắc là ông cảm thấy lời Đinh Dĩ Nam nói có lý, không làm khó nữa “Cậu trông kỹ nó cho tôi.” Tiệm cơm trong trấn nhỏ không sang trọng bằng nhà hàng trong thành phố, gọi đồ ăn không cần phải chú ý nhiều như thế. Thư ký của Hoắc Huân tùy ý gọi một vài món thường ngày, nhưng ngay lúc anh ta chuẩn bị đưa thực đơn lại cho phục vụ, thì Hoắc Huân ngồi bên đột nhiên gọi thêm món nữa. Bàn tay đang lau bát của Đinh Dĩ Nam chợt ngưng, vì món mà Hoắc Huân gọi là một trong những món gia đình mà Hoắc Chấp Tiêu thích ăn. Sau khi phục vụ đi, Hoắc Huân lại quay sang Đinh Dĩ Nam, tùy ý hỏi “Gần đây hai đứa làm ăn thế nào?” “Cũng coi như là thuận lợi.” Đinh Dĩ Nam nói, “Sếp Hoắc đang có mấy cái dự án sắp làm.” “Làm mấy cái dự án nhỏ đó thì được gì?” Hoắc Huân nói, “Chờ nó chơi xong rồi, cho nó về sở sụ vụ đi.” Vừa dứt lời, Đinh Dĩ Nam lập tức biết Hoắc Huân quả nhiên vẫn luôn chú ý đến phòng làm việc của Hoắc Chấp Tiêu. Anh mím mím môi, thăm dò hỏi “Giám đốc Hoắc, thật ngài rất quan tâm đến sếp Hoắc đúng không?” “Tôi là cha nó, đương nhiên là tôi phải quan tâm nó.” Hoắc Huân hừm lạnh một tiếng, “Nó mà làm chuyện mất mặt gì, thì chỉ có mất mặt tôi thôi.” “Hình như anh ấy…” Đinh Dĩ Nam dừng một chút, “Vẫn chưa làm ngài mất mặt bao giờ mà?” Tất nhiên là chuyện thời đi học của Hoắc Chấp Tiêu thì Đinh Dĩ Nam không biết, nhưng ít nhất là từ khi anh vào làm cho sở sự vụ Cửu Sơn đến nay, Hoắc Chấp Tiêu không chỉ không làm Hoắc Huân mất mặt, mà trái lại còn giúp sở sự vụ nhận được mấy giải thưởng lớn. “Đó là bởi vì có trông nó.” Hoắc Huân nói, “Cậu xem nếu như không có ai kiềm nó, có khi nó múa lên trời rồi.” Mặc dù tính của Hoắc Chấp Tiêu đúng là có hơi tự do tự tại quá, nhưng Đinh Dĩ Nam cảm thấy cũng không khoa trương như lời Hoắc Huân. “Nhưng bây giờ thì đỡ rồi,” Giọng điệu Hoắc Huân dần bình ổn lại, “Có cậu trông nó, tôi vẫn tương đối yên tâm.” Tâm trạng Đinh Dĩ Nam không khỏi hơi rối rắm, bởi vì chuyện quan trọng nhất thì anh vẫn chưa nói cho Hoắc Huân biết. Tuy anh không có ý muốn giấu, nhưng khổ nỗi không bao giờ tìm được một thời cơ hợp lý. Hoắc Chấp Tiêu dắt chó xong trở về, Hoắc Huân lại nghiêm mặt, hình như vẫn còn không vừa lòng chuyện Hoắc Chấp Tiêu không chịu đi cùng một xe với ông. Sau khi cả nhóm ăn xong cơm tối thì tiếp tục xuất phát đến xã Tam Dương, chừng 7 giờ rưỡi thì đến khách sạn duy nhất trong thị trấn. Đinh Dĩ Nam quen cửa quen nẻo đi tới quầy tiếp tân, nói với ông chủ khách sạn “Ông chủ, bên bọn cháu cần hai phòng.” Bên Hoắc Huân là ba người, Đinh Dĩ Nam không biết họ định sắp xếp như thế nào, nên không thể tự ý quyết định thay người khác. Ông chủ khách sạn đưa hai cái chìa khóa, sau đó nhìn sang bên còn lại, hỏi “Các người cũng muốn nghỉ lại?” Thư ký của Hoắc Huân nói “Bên chúng tôi cũng hai phòng.” “Không đủ hai phòng.” Ông chủ khách sạn nói, “Hôm nay có lãnh đạo trong thành phố đến, giờ chỉ còn một phòng .” Thư ký của Hoắc Huân lại hỏi “Vậy thì trên trấn còn khách sạn nào khác không?” Ông chủ khách sạn lắc đầu, nói “Không có.” “Chuyện này…” Thư ký của Hoắc Huân vẻ mặt khó xử nhìn về phía Hoắc Huân, nhưng Hoắc Huân lại không phản ứng gì. Ông đi thẳng tới trước mặt Đinh Dĩ Nam, hoàn toàn không chút khách sao lấy một chiếc chìa khóa trong tay anh, hùng hào nói “Hai anh thì cần gì đến hai phòng?” Tên gốc Mỹ học công thứcTác giả Không Cúc 空菊Nguồn Kho tàng đam mỹ, Tấn GiangSố chương 59 chươngEdit + Beta HeoThể loại Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Niên thượng, 1v1, Chức nghiệp tinh anhTóm tắt một câu Ông chủ kiến trúc sư vô tình lăn lăn với trợ lý của ánCông thức mỹ học, tỉ lệ hoàng kim, tỉ lệ vàng, trong kiến trúc và mỹ học, đó đều là cụm danh từ nói về hình thái, sự vật, cơ thể...có tỉ lệ lý tưởng, hoàn hảo, mang tính thẩm mỹ cao Chấp Tiêu chọn bạn giường luôn là những người có tỉ lệ cơ thể chuẩn, dán sát nhất với tỉ lệ vàng, cho nên trợ lý của anh Đinh Dĩ Nam chưa từng nghĩ mình lại ở trên giường của ông chủ mình, mơ màng tỉnh lại.“ là được công nhận là tỷ lệ hấp dẫn nhất về mặt thẩm mỹ, nhưng trong mắt tôi, em là tiêu chuẩn thẩm mỹ duy nhất”.Kiến trúc sư thiết kế X trợ lý tư nhânPhong lưu đẹp trai lắm tiền công X cấm dục mạo mỹ nhân thê thụ1v1, HE Nguồn ảnh Internet. ☆, Chương 6 Lý do chính đáng. Trên đường về nhà, Đinh Dĩ Nam vẫn mặt không cảm xúc không mở miệng nói tiếng nào. Dưới vẻ ngoài tức giận, thì thật ra cảm giác càng nhiều hơn là đau đầu. Tính cách của Đinh Dĩ Nam hoàn toàn không liên quan gì đến hai chữ hoạt bát, anh chỉ làm chuyện mà mình chắc chắn, và chuyện gì cũng cố gắng làm đến mức tốt nhất, đến ngay cả làm tình cũng vậy. Anh dành thời gian ba năm để thăm dò nghiệp vụ và thói quen sinh hoạt của Hoắc Chấp Tiêu, cuối cùng đến hôm nay mới bất chợt phát hiện ra tính cách của Hoắc Chấp Tiêu mới là biến số lớn nhất. Anh không thích loại cảm giác không thể đoán được này, điều đó chỉ khiến cho công việc của anh không còn được thuận buồm xuôi gió như trước nữa mà thôi. Khi ô tô chậm rãi chạy vào hầm xe dưới lòng đất ở nhà Hoắc Chấp Tiêu, Đinh Dĩ Nam vẫn còn đang tự hỏi làm sao mới để công việc trở lại quỹ đạo ban đầu. Hoặc có lẽ là nên xin nghỉ một quãng thời gian để tranh thủ nghỉ ngơi, chờ cho Hoắc Chấp Tiêu quên đi chuyện đêm qua, đến lúc đó không chừng mối quan hệ của hai người sẽ khôi phục lại như thường. Nhưng Đinh Dĩ Nam còn chưa kịp quyết định, đột nhiên nghe thấy Hoắc Chấp Tiêu nói “Sáng mai không cần đến công ty.” Đinh Dĩ Nam tắt động cơ xe, nhìn về phía Hoắc Chấp Tiêu. “Ngày mai đi công tác ở xã Tam Dương.” Hoắc Chấp Tiêu nói, “Có công trình mới.” “Công trình mới?” Đây là lần đầu tiên Đinh Dĩ Nam nhận được thông báo về công trình mới một cách không chính thức như vậy. Theo tình huống bình thường, thư ký phòng hành chính sẽ báo cáo chi tiết dự án cho anh, rồi anh lại căn cứ vào lịch trình của Hoắc Chấp Tiêu để sắp xếp thời gian rồi mới quyết định xem nhận hay không. Bây giờ Hoắc Chấp Tiêu đang nhận dự án lớn là một công trình trung tâm thương mại, đã qua giai đoạn thăm dò thực địa, kế đó là sẽ thời điểm bận rộn nhất của hắn. “Anh không bận gì sao?” Đinh Dĩ Nam hỏi. “Cái dự án trung tâm thương mại đã giao cho Triệu Dương rồi.” Hoắc Chấp Tiêu nói, “Bây giờ tôi đang rất rảnh.” Lúc nói những lời này, trên mặt Hoắc Chấp Tiêu không có bất kỳ một biểu cảm dư thừa nào, giống như chỉ đang kể lại một câu chuyện nhỏ trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng đối với Đinh Dĩ Nam mà nói, tin đó thật sự đủ để làm anh giật nảy cả mình. Anh có một thoáng run lên, nhưng rất nhanh đã nghĩ rõ ràng nguyên do, khẽ cau mày hỏi “Là ý của giám đốc Hoắc sao?” “Ừm.” Hoắc Chấp Tiêu nhàn nhạt đáp lại một tiếng. “Lúc nào?” Đinh Dĩ Nam hỏi tiếp. “Tối hôm qua.” Hoắc Chấp Tiêu nói, “Sau khi giải Điểm Xanh xổ số.” Xổ số… Chỉ có khi công bố dãy số trúng giải mới gọi là xổ số, Hoắc Chấp Tiêu dùng từ này để hình dung giải Điểm Xanh, thoạt nghe thì có vẻ như châm chọc, nhưng Đinh Dĩ Nam lại nghe ra được hàm ý tự giễu trong lời của Hoắc Chấp Tiêu —— xác suất nhận giải của hắn gần như bằng với xác suất trúng số. Bây giờ nghĩ lại, tối hôm qua Hoắc Chấp Tiêu ra ngoài uống rượu, có lẽ không phải chỉ vì tâm trạng không tốt khi không có giải, mà hắn lại càng để ý đến chuyện bị Hoắc Huân chuyển dự án quan trọng sang cho người khác, đó là chuyện mà trước giờ chưa từng xảy ra. Đinh Dĩ Nam đột nhiên nhớ lại câu oán trách “không có giải anh vui lắm à” mình đã nói với Hoắc Chấp Tiêu tối qua, lực sát thương của câu đó hẳn không quá chênh lệch với “bạn trai cậu đang trên giường người khác”, cùng là cầm kim đâm vào tim người. Chẳng trách vừa rồi trong tiệm may Hoắc Chấp Tiêu lại nói hắn có chút rảnh. Cuối cùng thì bây giờ Đinh Dĩ Nam cũng coi như hiểu rõ, thì ra Hoắc Chấp Tiêu không phải nói dối, về mặt ý nghĩa thì đúng là hắn rảnh đến phát hoảng. “Anh nói ngày mai phải gặp khách hàng quan trọng,” Đinh Dĩ Nam dừng một chút, “Là khách hàng của dự án này sao?” “Đúng.” Hoắc Chấp Tiêu nói, “Bí thư xã Tam Dương.” Xã Tam Dương muốn xây một cái thư viện công cộng, hưởng ứng lời kêu gọi toàn dân đọc sách. Thị trưởng đích thân đến tìm Hoắc Huân để sở sự vụ Cửu Sơn nhận dự án này, Hoắc Huân muốn bán ân tình cho thị trưởng, nên hoàn toàn không tính phí. Nên công trình này đối với Hoắc Chấp Tiêu mà nói, chẳng được một đồng nào. Hơn nữa bên khách hàng còn là quan chức, lúc tiếp xúc càng phải chú ý. Một bên là dự án thương mại ngàn vạn, một bên là dự án miễn phí không công. Cho dù tháng nào Đinh Dĩ Nam cũng có lương cơ bản, cũng không có liên hệ với thành tích công việc của Hoắc Chấp Tiêu, nhưng anh cũng có thể phần nào cảm nhận được mức độ chênh lệch trong đó, bởi vì Hoắc Chấp Tiêu chưa bao giờ bị đối xử như vậy trong sở sự vụ. “Đi vào thôn xã thì không hợp mặc bộ đồ tây này.” Lúc xuống xe, Đinh Dĩ Nam đưa cho Hoắc Chấp Tiêu chiếc túi đựng quần áo của hắn, sau đó dùng ánh mắt chỉ vào một cái túi khác trong tay mình. Trong chiếc túi đó là bộ âu phục màu xanh sẫm mà Hoắc Chấp Tiêu chọn cho anh, chất vải và kiểu dáng có thể trực tiếp mang ra làm lễ phục luôn cũng không sao. “Một lát nữa tôi mang trả lại.” Đinh Dĩ Nam nói. “Sao phải trả lại?” Hoắc Chấp Tiêu khẽ cau mày, “Tôi chọn cho cậu không đẹp sao?” “Không phải.” Đinh Dĩ Nam nói, “Không hợp để mặc đi gặp bí thư xã.” “Sau này lấy ra mặc.” Đinh Dĩ Nam không tiếp lời, anh không thể đoán được là sự khác thường của Hoắc Chấp Tiêu hôm nay là do tối qua lên giường với anh hay là do gặp do phải khó khăn trong công việc. Trong tình huống này, anh không nghĩ là để ông chủ tiêu tiền cho mình là một sự lựa chọn tốt. Hai người im lặng giằng co một lúc, cuối cùng vẫn là Hoắc Chấp Tiêu mở miệng trước nói “Trợ lý Đinh.” Giọng nói hắn không còn cứng rắn như vừa nãy, mà mang theo một chút uể oải không dễ nhận ra, “Tôi đã phiền lắm rồi, đến cậu cũng muốn đối nghịch với tôi sao?” Đinh Dĩ Nam mím mím môi, trong tiềm thức lại suy nghĩ như trước đây, liệt kê ra các lý do chính đáng cho hành động của anh. Nhưng anh đột nhiên ngộ ra, khi mà một sự việc nào đó đã dính dáng đến tâm trạng của cá nhân, thì cái gọi là lý do chính đáng sẽ chỉ là lý luận vô nghĩa. Giống như chuyện tình cảm của anh và Hàn Thạc, Hàn Thạc thường không vui với việc anh để công việc chiếm dụng quá nhiều thời gian, nhưng anh lại liệt kê một danh sách các nhiệm vụ mình cần phải làm, nhằm muốn chứng minh là thời gian làm việc của anh đã không thể nào giảm hơn được nữa. Nhưng dù làm thế nào đi chăng nữa cũng không làm tâm trạng không vui của Hàn Thạc mất đi được. “Tôi muốn tiêu tiền thì tôi tiêu.” Hoắc Chấp Tiêu nói, “Chuyện đó khó khăn thế sao?” Đinh Dĩ Nam im lặng một lúc, không phản bác tiếp tục nữa. Anh chỉ nói một câu “Đã hiểu”, sau nói tiếp “Sáng mai tôi tới đón anh.” Hoắc Chấp Tiêu đang xả giận. Sau khi Đinh Dĩ Nam đưa ra được kết luận đó, mụn nhọt trong lòng anh phút chốc được giải quyết dễ dàng. Men rượu, tình dục, tiền tài, tất cả nằm trong lĩnh vực Hoắc Chấp Tiêu mà có thể khống chế được, hắn muốn mình có thể thích làm gì thì làm. Bất luận là lên giường với Đinh Dĩ Nam cũng được, hay là mạnh tay đốt tiền cũng được, cũng chỉ là để dời sự chú ý ra khỏi những nỗi muộn phiền rối lòng đó mà thôi. Thật ra Đinh Dĩ Nam cũng giống vậy. Anh uống rượu, lăn giường với Hoắc Chấp Tiêu chẳng lẽ là vì mua vui tìm sướng? Tất nhiên không phải, anh cũng là đang xả tức, chỉ là tiền tiết kiệm của anh không cho phép anh tiêu xài như Hoắc Chấp Tiêu mà thôi. Mới nói là xin nghỉ để thư giãn một thời gian, ai ngờ vừa mới đi công tác về lại chuẩn bị đi công tác chỗ khác nữa. Cũng may là sau khi làm rõ động cơ của Hoắc Chấp Tiêu, cuối cùng thì Đinh Dĩ Nam cũng coi như nhẹ lòng hơn không ít, không còn phải lo rằng công việc bị chệch khỏi quỹ đạo bình thường như vừa nãy nữa. Vì ghé sang tiệm may làm trễ nải một lúc, Đinh Dĩ Nam mua đồ ăn về nhà nấu cơm, chuẩn bị hành lý cho thứ hai đi công tác, làm xong những chuyện vặt vãnh đó thì trời cũng đã tối. Anh lấy thùng đựng đồ mua được trong siêu thị ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc của Hàn Thạc. Bình thường Đinh Dĩ Nam rất chú ý chuyện dọn dẹp, anh vẫn luôn phân loại sắp xếp quần lót, tất của hai người đàng hoàng kỹ lưỡng, nhưng lần nào Hàn Thạc lấy ra dùng cũng sẽ làm mọi thứ ngổn ngang lộn xộn. Cả hai sống chung một năm nay, ngoại trừ quấn áo, thì có vài thứ đã không thể nào tách được ra của anh và của em, Đinh Dĩ Nam cũng chỉ đành phải kiên nhẫn nhớ lại từng món mà Hàn Thạc đã mua. Nhớ rồi lại nhớ, không khỏi thành ra thấy thương cảm. Đinh Dĩ Nam không phải động vật máu lạnh, tuy nói tính anh rõ ràng là thiên về lý trí, nhưng khi bị tổn thương thì anh vẫn sẽ thấy đau lòng. Tình cảm hơn một năm cứ vậy mà trôi theo dòng nước, cõi lòng như là bị đào rỗng, không có bất cứ thứ gì có thể bù đắp vào. Chỉ là về mặt lý trí, Đinh Dĩ Nam cũng biết mình chỉ có thể nhìn về phía trước. Giữa anh và Hàn Thạc đã xuất hiện mâu thuẫn không thể hòa giải được, không phải chỉ cần mượn chút kỷ niệm xưa bù vào, là có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Đương lúc dọn đồ được một nửa, ngoài cửa truyền đến âm thanh khóa điện tử mở ra. Hàn Thạc hấp tấp chạy vào trong nhà, quăng vali nhanh chóng ôm Đinh Dĩ Nam vào lòng. “Vợ à.” Hắn chôn mặt vào cổ Đinh Dĩ Nam, rầu rĩ kêu một tiếng. Chiều cao của hắn hơn Đinh Dĩ Nam, dáng vẻ cúi người trông rất tủi. Trước kia Đinh Dĩ Nam rất dính chiêu này, anh luôn bó tay chịu thua với những lúc Hàn Thạc làm nũng. Nhưng chuyện đã đến nước này, anh hít sâu một hơi, lạnh lùng nói ra hai chữ “Bỏ ra.” Hàn Thạc chẳng những không buông, trái lại tay còn tăng thêm lực, cứ như là chắc chắn Đinh Dĩ Nam sẽ không làm gì được hắn. “Tôi đếm đến ba.” Đây là điềm báo Đinh Dĩ Nam đã tức giận, “Một.” Cuối cùng khi Đinh Dĩ Nam đếm tới ba, Hàn Thạc mới chậm rãi buông anh ra. “Vợ, em thật sự ngủ với thằng sếp của em rồi?” Hàn Thạc nhìn Đinh Dĩ Nam, trong mắt mang theo một loại chờ mong thận trọng nào đó. Đinh Dĩ Nam đi tới sofa ngồi xuống, mặt không đổi sắc trả lời “Ừm.” Bong bóng mong đợi bị chọc thủng không chút nương tay, Hàn Thạc nặng nề thở ra một hơi, lầm bầm lầu bầu “Anh biết ngay mà.” Đinh Dĩ Nam nghe vậy thì nhíu mày. “Ngày nào em cũng dành thời gian ở chung với nó nhiều như vậy, sao mà không có chuyện gì xảy ra được?” “Anh có ý gì?” Đinh Dĩ Nam không thể tin nổi nhìn Hàn Thạc, thấy cả cõi lòng mình nguội lạnh. “Hai người hay ngủ với nhau nhỉ.” Hàn Thạc cười khổ một tiếng, “Chúng ta coi như huề nhau rồi, bắt đầu lại từ đầu được không em?” “Hàn Thạc,” Đinh Dĩ Nam nén cơn giận nói, “Ý anh là, tôi hay ngủ với anh ta, nên cũng huề với anh thôi?” “Sao cơ?” Vẻ mặt Hàn Thạc ngẩn ra, hiển nhiên là chưa kịp phản ứng ý trong lời nói của Đinh Dĩ Nam. “Đủ rồi.” Đinh Dĩ Nam thở ra một hơi, “Chúng ta chia tay đi, tôi không muốn nhiều lời với anh nữa.” “Đừng chia tay mà.” Nét mặt Hàn Thạc thoáng qua chút bối rối, “Vợ, em vẫn còn thích anh mà phải không? Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu.” “Đừng có gọi tôi là vợ nữa.” Đinh Dĩ Nam nói, “Hôm nay anh ra khỏi cái nhà này cho tôi.” “Anh không đi.” Hàn Thạc đơn giản trực tiếp nhào đến đẩy ngã Đinh Dĩ Nam, “Anh sai rồi, em tha thứ cho anh được không?” Lại xài cái chiêu này nữa. Mỗi lần Hàn Thạc đuối lý, là cứ thích lấy chuyện làm tình ra qua mặt. Trước kia là bởi Đinh Dĩ Nam không so đo với hắn, nhưng nay thì khác. Đinh Dĩ Nam đã không còn chút cảm xúc nào với Hàn Thạc nữa rồi. “Đừng đụng vào tôi.” Đinh Dĩ Nam tiện tay cầm một cái gối đập vào mặt Hàn Thạc, thẳng tay đánh hắn đến ngớ người ra ngay tại chỗ. “Anh không đi tôi đi.” Đinh Dĩ Nam đứng dậy cầm hành lý mình đã chuẩn bị xong trước đó, “Mai tôi đi công tác, đến lúc về tôi không muốn thấy mặt anh nữa.”

công thức mỹ học